*Chương này còn có nội dung ảnh, nếu như bạn không thấy câu chữ chương, vui mắt bật chế độ hiện hình ảnh của trình coi ngó để đọc.Edit: Ngũ Ngũ
*
​Cố Ngạn từ bên trong món giò hầm kẹp ra một tờ giấy.​“Công tử, khoa cử đã bắt đầu, thánh thượng đã chọn ngừng quan chủ khảo.” đái Mai thuận tay đốt đi tờ giấy bóng dầu.​“Là vị đại nhân nào?”​Tiểu Mai lần khần nói: “Là nam thư phòng Lý đại nhân.”​Cố Ngạn nghe vậy buông đũa ngọc xuống: “Tại sao lại là hắn?”​Tiểu Mai rung lắc đầu.​“Lý Duy là 1 trong tên dở hơi xuẩn.”​“Vâng…”​“Lần này chớ nhúng tay vào, đợi bầy họ tuyển hoàn thành rồi bàn sau.”​“Vâng, công tử.”​Thí sinh toàn nước chí khí ngất trời mà lại gấp gáp hướng tới kinh thành, chỉ trừ chũm Ngạn thuộc Thượng Vũ đế, còn hơn nửa triều đình đều chăm chú đến việc này.

Bạn đang xem: Hoàng đế và thích khách

Bất thừa trước đó, trong cung vẫn tồn tại đang sẵn sàng một đại sự khác, đó chính là thọ yến của Thượng Vũ đế.​Thọ yến của nhà vua từ xưa đến nay thường rất hao tín đồ tốn của, Thượng Vũ đế mười tám tuổi đăng cơ, nhì mươi ngay tức thì lãnh binh đi dẹp loạn Tây Hạng, tính đến lúc này cũng chưa quá hai năm.​Thượng Vũ đế được kính yêu, phân phó xuống dưới vài câu là tránh việc phô trương thanh thế lãng phí quá mức, dẫu vậy hắn cũng biết những thần tử không thu nạp bao nhiêu, liền không còn nói thêm.​Chỉ cần không quá phận là được, mọi chuyện nhỏ nhặt này cứ mang kệ lũ họ đi.​So với những thần tử của hắn, Thượng Vũ đế rõ ràng càng quan tâm đến nam sủng công ty hắn hơn.​Mỗi lần cho sinh thần của Thượng Vũ đế, nuốm Ngạn đều tặng kèm cho Thượng Vũ đế một bức họa đồ vẽ chủ yếu y. Cũng không hẳn Cố Ngạn ý muốn vậy, cơ mà là thật sự trong tay hắn cũng không tồn tại đồ đồ vật gì.​Mỗi năm một bức, cho tới bây giờ, đang là bức sản phẩm sáu rồi.​Sáng mau chóng Thượng Vũ đế vừa tỉnh, sát bên gối sẽ đặt một cuốn tranh. Tuy nhiên hàng năm phần lớn như thế, tuy nhiên Thượng Vũ đế vẫn ko tự chủ được mà giương khóe môi lên. Bức họa cuộn tròn bên phía trong nghiễm nhiên là vẽ gương mặt lúc ngủ của mình, nam sủng nhà hắn còn sẽ ở vào mộng, máu y vĩnh viễn những không mặc chỉnh tề, làm lộ ra bộ ngực đẹp mang đến xuất thần. Nhị mắt vẫn đang nhắm, miệng có chút hé mở, vẻ mặt thì vô hại. Thượng Vũ đế nhịn không được sử dụng đầu ngón tay quét qua xương quai xanh của thế Ngạn, tiếp đến lại vẫn chưa thỏa mãn mà hôn lên trên người ta.​Tiểu Đa tử phiền óc thúc giục ở bên ngoài, ngữ điệu không nhanh không chậm, lấy Thượng Vũ đế làm tan khỏi giấc mộng kiều diễm.​Sau thuộc Thượng Vũ đế bóp eo cầm Ngạn một cái, new lay động thân thể của hắn: “Cố Ngạn bảo bảo, rời giường, ngươi đề xuất đến vị trí Cảnh nhi rồi.”​Cố Ngạn mở mắt ra, vẻ phương diện ngây đần ngồi dậy, ánh nhìn trống rỗng.​Thượng Vũ đế trong tâm địa thấy bi đát cười, thuận tay lấy y phục đã chuẩn chỉnh bị xong từ bên ngoài, rước tiết y của cố Ngạn lột sạch, kế tiếp giúp hắn mặc vào từng lớp từng lớp quần áo mới.​“Cố Ngạn bảo bảo, gửi tay.”​“…”​“Cánh tay kia.”​“…”​“Chân cũng giơ lên.”​“…”​“Không nên giơ cả hai cái!”​Mỗi buổi sáng đều nói nhiều một lần, Thượng Vũ đế quen thuộc việc, trong chớp mắt gắng Ngạn đã ăn diện chỉnh tề, một cỗ dáng công tứ văn nhã.​Được đương kim hoàng thượng hầu hạ khoác y phục xong, ráng Ngạn rốt cuộc cũng đã tỉnh táo, đáy mắt trấn tĩnh.​Toàn bộ quy trình đều không buộc phải đến nha hoàn tỳ nữ, đợi hai người rửa mặt thay đổi xong, thế Ngạn liền cầm lược chải tóc đến Thượng Vũ đế.​“Bệ hạ, yêu thích không?”​“Không tệ.” Thượng Vũ đế trung ương tình vui vẻ, “Bất vượt ngươi vẽ thời gian nào? Trẫm nhớ rõ trước đó chưa từng ngủ mà vẫn còn đấy đốt đèn.”​Cố Ngạn cẩn thận mà chải từng chút: “Cố Ngạn không cần nhìn đại vương để vẽ, gương mặt chúa thượng ta hầu hết nhớ rõ.”​Thượng Vũ đế ví dụ đau xót muốn chết, không còn lần này tới lần khác mong mở miệng phần đa không thể, sau cuối cảm thấy tất cả chút thất thố, hồi hộp khép miệng lại, khóe đôi mắt đuôi mày phần đông lộ vẻ vui mừng.​“Gia hỏa trẫm nuôi cuối cùng cũng biết nói chút lời ngon ngọt.” Thượng Vũ đế ngữ khí những đều.​Cố Ngạn cười cười, không tồn tại trả lời, ngón tay khẽ động, nạm tóc vào tay thuần thục cơ mà buộc lên.​Cho dù sinh thần của Thượng Vũ đế sẽ không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng sau cùng Thượng Vũ đế vẫn muốn vào triều, trước lúc đi còn ôm eo gắng Ngạn thuộc hắn hôn môi.​Chấm ngừng nụ hôn ngắn ngủi, cố Ngạn nhìn vào mắt Thượng Vũ đế, nói: “Chúc thánh thượng sống thọ trăm tuổi.”​Thượng Vũ đế tiếp nhận lời chúc của cụ Ngạn, cũng nhìn qua hắn: “Ngươi còn điều gì muốn nói cùng với ta nữa không?”​Cố Ngạn lộ ra nụ cười, ôn nhu nói: “Năm ni ta cũng sẽ ở lân cận bệ hạ.”​Thượng Vũ đế chính xác là vẫn còn hưng phấn nhưng thất thố, cho đến lúc tảo triều ngừng cũng chưa khép môi lại được.​Cố Ngạn một fan ngây dại chạy tới Đông cung new phát hiện thái tử điện hạ bây giờ căn bản không cần đến học, toàn thể hoàng cung từ bên trên xuống dưới đều sẵn sàng cho buổi lâu yến buổi tối nay.​ mỗi lần đại yến, là lúc hai vị phi tử trong cung kia hãnh diện nhất.

Xem thêm: Lâm Tâm Như - Phủ Nhận Rạn Nứt Hôn Nhân Với Hoắc Kiến Hoa

Thân phận nắm Ngạn dù sao cũng không thể lòi ra ngoài ánh sáng, ngồi bên trên bàn tiệc sẽ chỉ gồm hai người những nàng. Cũng may ráng Ngạn ko thèm quan tâm đến những chuyện này, ngơi nghỉ trước khía cạnh công chúng diễn kịch thành phái nam sủng yểu điệu, hắn cũng đều có chút hứng thú, nhưng cái khó đó là sẽ bị Thượng Vũ đế nhìn chăm chú, vậy thì ko có ý nghĩa sâu sắc rồi.​Cố Ngạn cảm giác chán mong muốn chết cơ mà nhai kẹo thông đường trong miệng, đó là món ăn uống vặt hi hữu khi hắn ham mê gần đây, hương thơm vị ngọt ngào và lắng đọng chỉ là chuyện máy nhì, trước tiên chính là cảm xúc cắn răng rắc vào miệng, rất là thú vị. Chưa bao giờ sao lại trùng phù hợp là vị đái thái tử kia có không ít kẹo này, động một ít là thưởng hắn một ít.​Tiểu Mai tại một bên cũng nhịn không được mà ngáp một cái, bị lây nhiễm bệnh tật Cố Ngạn rồi, nghiêng đầu một cái, gục xuống bàn thanh nhàn nhắm nhị mắt lại.​——-​Thượng Vũ đế đã mặc long bào thêu hình rồng, khóe miệng mỉm mỉm cười ngồi bên trên thượng vị, uy nghiêm không giảm.​Phía dưới đại thần quỳ thành một đoàn, lời chúc mừng vang lên như núi như biển.​Thượng Vũ đế khoát tay, giơ bình rượu trên bàn lên: “Hôm ni trẫm thiệt sự vui vẻ, những vị ái khanh cứ tùy ý, trước trẫm xin kính các vị một ly.”​“Tạ bệ hạ!”​Yến hội bắt đầu, sống trước mặt đại vương đám đại thần không đủ can đảm làm càn thừa mức, nhưng lại vẫn hoan hô như cũ, hào khí tuy không lớn, dẫu vậy lại thập phần vui vẻ.​Tiết mục bên dưới đài Thượng Vũ đế cũng ko ôm hy vọng bao nhiêu, từ trước đến nay cơ bạn dạng là kiểu như nhau, tuy vậy lúc một đám vũ đàn bà mặc lụa mỏng mảnh lui xuống, Thượng Vũ đế phát hiện một tia bỉ ổi trong đôi mắt tên Lễ cỗ Thượng thư.​Thượng Vũ đế nheo mắt lại.​Quả nhiên, người trình diễn tiết mục kế tiếp vừa lên đài, thiếu thốn chút nữa mặt Thượng Vũ đế đã trở thành màu đen.​Nếu nói dạ tiệc tại tôn thất có hàng trăm ngàn giai nhân cute khiêu vũ cũng chưa phải chuyện lạ, cơ mà hiếm khi có một đám thiếu niên mang y phục múa của cô bé nhân, rung lắc eo qua lại, đủ loại tứ thế.​Lễ cỗ Thượng Thư trần Công hậu đậu trộm liếc quan sát sắc khía cạnh của Thượng Vũ đế, thấy hoàng đế nhìn không chuyển mắt, hắn bắt đầu ung dung chú ý xuống phía dưới, mừng quýnh ra mặt, lòng lừ đừ buông lỏng, lại còn tồn tại chút chờ muốn cùng đắc ý.​Thượng Vũ đế thiệt sự phục trần Công luôn rồi, y lại còn dám từ bỏ mình rộp đoán ý nghĩ của hắn, quả tình cả gan.​Những thiếu hụt niên này khía cạnh mày trẻ con trung, một tên đối với một tên uốn éo mang lại lợi hại, góc nhìn quyến rũ đưa tình nhìn Thượng Vũ đế làm cho hắn nổi hết da gà.​Thượng Vũ đế cứng rắn mà duy trì nụ cười, bị nai lưng Công quan sát ở trong mắt, lại biến hóa ý tứ đang sẵn có hứng thú. Chỉ cần trong một trăm thiếu niên này có một người được hoàng thượng ưu ái, chỉ việc một người, nếu như hoàn toàn có thể đem vị cơ ở hậu cung kéo xuống… Vậy hắn… nai lưng Công suy nghĩ tới, không ngoài hừ lạnh một tiếng, trong tâm phẫn hận lại dơ lên một cỗ đắc chí.​Thượng Vũ đế như thế nào biết những tâm thuật gian xảo này của nai lưng Công, lập tức âm thầm oán trách vị kia bên hắn, sinh hoạt trước mặt người ngoài làm bộ làm tịch, yếu ớt ớt giống như đụng một cái liền vỡ, bảo quản thanh danh xấu cho bản thân coi như xong, tuy nhiên lại khiến cho người bên ngoài nghĩ lầm hắn con đường đường là nhà vua Đại An mà lại vừa ý loại fan bất nam giới bất nữ.​Thượng Vũ đế chú ý tới một tên đặc trưng phô trương, bờ mông mong mỏi lắc mang đến trời rồi, còn giả vờ như không cẩn thận bị người lân cận xô đẩy, vụng về về nhưng mà lảo hòn đảo vài bước.​Thượng Vũ đế không đành lòng chú ý nữa, phía trên quả thực… quả tình là làm không sạch mắt của hắn.​Bỗng nhiên ghi nhớ tới cố gắng Ngạn, Thượng Vũ đế liền tất cả chút không muốn ngồi đây, lại bị một trận bi thảm nôn, thông báo một câu, rồi tử tế rời tiệc.​Tiểu Đa tử nhắm đôi mắt theo đuôi tiếp giáp phía sau Thượng Vũ đế, thấy đại vương bước đi cực nhanh, hợp thời lên tiếng: “Bệ hạ để trọng tâm làm gì, bất quá chỉ cần mấy hạ nhân rẻ kém mà lại thôi.”​Thượng Vũ đế thả chậm cách chân, trong tiếng nói ẩn ẩn chút tức giận, mỉm cười lạnh nói: “Không biết liêm sỉ.”​Tiểu Đa tử đọc ý: “Bọn họ không tồn tại tư biện pháp nào so sánh với rứa công tử, bệ hạ so sánh lũ họ với cố gắng công tử chẳng đề xuất là có tác dụng nhục công tử sao?”​“Suy đoán thánh ý, ngươi cũng to gan lớn mật thật.” Thượng Vũ đế nói thì nói như thế, tuy thế tức giận lại tiêu tan một nửa.​Thượng Vũ đế không mê say phía sau luôn có theo một hàng người, liền chỉ có theo tiểu Đa tử, dạo bước bước trê tuyến phố mòn Lâm viên.​Âm thanh liên hoan tiệc tùng ầm ĩ từ từ rời xa, Thượng Vũ đế thong thả mà đi tới, đột nhiên cảm thấy một trận lãnh ý phía hắn bức đến.​“Bệ hạ coi chừng!”​=====​Cố Ngạn bay ẩn thoát hiện mà lại loay hoay hợp tác vào chạm trổ ngọc bội, tự dưng nhiên chấm dứt động tác, nói: “Các ngươi lui xuống trước đi.”​“Vâng.”​“Vũ Nhất, chuyện gì?”​Nam nhân ẩn trong láng tối phi vào trong điện, đứng trước mặt vậy Ngạn, nghiễm nhiên là thị vệ thống lĩnh của Thượng Vũ đế – Vũ Nhất.​Giọng nói của Vũ Nhất bao gồm chút khẩn trương, trầm giọng nói: “Cố công tử, bệ hạ mới chạm chán chuyện.”​Ngón tay vuốt ve sầu ngọc bội của cố Ngạn ngừng lại: “Thương thế ra sao?”​​Vũ Nhất nhẹ nhàng thở ra, chần chừ nói: “Vai trái bị tìm đâm trúng, vết thương sâu thấy xương, tuy thế may mà không tồn tại độc…”​“Nói tiếp đi.”​“Vốn là ưa thích khách chui vào ngực bệ hạ, ngần ngừ bị trang bị gì phòng lại, đề xuất giữ được một mạng. Hoàn toàn có thể thấy nhà ý thuở đầu của ham mê khách chính là lấy mạng bệ hạ, nhờ Từ công công phát hiện tại sớm, nên thuộc hạ mới hoàn toàn có thể kịp thời xua đuổi tới, nhưng lại ko bắt được thích hợp khách.”​Bàn tay vậy Ngạn từ phương diện bàn, bẻ ra một khối gỗ, vào nháy mắt bắn về phía xương sườn của Vũ Nhất, làm hắn kêu rên một tiếng.​“Tra, thân phận thích hợp khách cùng tín đồ đứng sau đều đề xuất tra ra.”​Vũ Nhất chịu đựng âu sầu kịch liệt, nói: “Vâng, thủ công đã rõ.”​“Bệ hạ chắc có lẽ sẽ không tới nữa, ngươi quay trở lại nói với từ công công một tiếng, nói ta muốn chạm mặt bệ hạ.”​“Vâng.”​======​Thượng Vũ đế sẽ nằm yên tĩnh trong tẩm cung, mặc kệ thái y sẽ băng bó đến hắn, sát bên như trước chỉ một mình Tiểu Đa tử đứng, tuy vậy góc buổi tối lại bố trí đầy đầy đủ nhân thủ.​Thượng Vũ đế hồi ức lại một màn gian nguy kia, nghĩ mang lại liền gồm chút sợ. Người thông thường có lẽ ko biết, nghĩ Thượng Vũ đế võ thuật cao cường, đạt tới mức trình độ cao thủ, nhưng khả năng thực sự của Thượng Vũ đế lại siêu ít bạn biết được.​Thích khách kia đâm về phía ngực của mình, còn nếu như không nhờ…​Thượng Vũ đế gặm chặt răng, sử dụng cánh tay lành lặn cẩn trọng từng li từng tí từ vào ngực lấy ra một vật, như thể đang đối đãi với cùng một bảo bối.​Vật liệu nỗ lực Ngạn dùng đó là loại thượng đẳng, mặc dù bị kiếm đâm trực diện, size tranh cũng không tan vỡ ra hoàn toàn. Nhưng bởi vì vết kiếm vô cùng sâu, phải trên bức họa cũng trở nên thủng một lỗ.​Thượng Vũ đế liền không kiềm được tức giận, chẳng thân thương mấy bạn đang ẩn núp, âm nhạc lăng lệ: “Tiểu Đa tử.”​“Có nô tài.”​“Tra mang lại trẫm! Đem tên say đắm khách tê bắt mang lại đây mang đến trẫm! Trẫm mong mỏi rút gân lột da hắn!” Thượng Vũ đế túa bỏ dáng vẻ ngày thường, sắc mặt trắng bệch, cường bạo quát.​“Vâng.”​Ngay cả tiểu Đa tử, cũng tung xuống một giọt những giọt mồ hôi lạnh. Thái y cạnh bên dĩ nhiên sợ mang lại ngây người, động tác cấp tốc hơn, phân phó tốt hạ nhân sắc thuốc xong, cuống quýt cáo lui.​Thượng Vũ đế ngừng lửa giận lại, sau khoản thời gian phẫn nộ công trung tâm liền mỏi mệt nhọc không chịu đựng nổi: “Tiểu Đa tử, ngươi lui xuống trước đi, trẫm hy vọng yên tĩnh một mình.”​“Vâng.”​“Hôm nay không tới cung Tam Lý, sẽ ảnh hưởng Cố Ngạn bảo bảo vạc hiện.”​​“Vâng.”​Tiểu Đa tử ra ngoài chưa được bao lâu, ngay lập tức đụng nên Vũ tuyệt nhất đang nhanh lẹ chạy đến.​“Không bắt buộc kêu ngươi ra bên ngoài sao?” Thượng Vũ đế bắt gặp Tiểu Đa tử đẩy cửa bước vào lần nữa, không nhịn được nói.​“Bệ hạ, nạm công tử…”​“Cố Ngạn có tác dụng sao?!” cầm cố Ngạn cơ hồ chưa khi nào kêu người truyền lời cho Thượng vũ đế, trung tâm của Thượng Vũ đế lại trầm xuống lần nữa.​“Cố công tử không có việc gì, chỉ với truyền tiếng nói muốn gặp gỡ bệ hạ.”​Thượng Vũ đế nhẹ nhàng thở ra, không biết một chút, từ bỏ trên nệm ngồi dậy, rước y phục mặc lên người.​“Đi thôi, cho tới cung Tam Lý.”