“Người điên hát bên trên đồi” “Người tình của Trịnh” “Tứ điên Đà Lạt” ĐỘC – DỊ – KÉN KHÁCH.

Bạn đang xem: Cung tơ chiều đà lạt


Giai thoại về người bọn bà cổ quái quỷ uống rượu luyện thanh, rít thuốc liên tục, ngồi ôm bầy hát nhạc tình trên ngọn đồi thông vắng lộng gió – đã với vẫn đang là 1 thứ ánh sáng hấp dẫn làm điên hòn đảo những “con phù du” khách du lịch khi mang đến Đà Lạt đổ về sản phẩm đêm. Đã các lần nghe nói đến, sẽ một lần lặn lội xuôi ngược cả đêm tối bằng xe nhị bánh tìm kiếm cái địa chỉ 27K Lê Hồng Phong sát Dinh III (mà những trang mạng hay ra mắt về quán) – vẫn đành gật đầu ra về, bởi tìm không thấy, hỏi không người nào biết; mà khoanh vùng này tối xuống thì vắng vẻ tanh, cũng chẳng gồm mấy ai để hỏi han. Ngoài ra với người dân lao động thông thường của Đà Lạt, không hề tồn tại một tiệm Cung Tơ Chiều nổi tiếng nào cả. Rút kinh nghiệm tay nghề lần trước, biết kiên cố lần này đi bởi xe 4 bánh đang càng trở ngại hơn, cửa hàng chúng tôi quyết định thuê “hoa tiêu xe ôm” dẫn đường, xe nhì bánh trước xe tứ bánh sau long rắn cơ mà đi, anh xe cộ ôm dẫn cửa hàng chúng tôi lên gần mang đến Dinh III và dừng lại hỏi tiếp “hoa tiêu taxi”, nhì hoa tiêu xí xa xí xồ rồi anh xe ôm nhấn ga quẹo vào một con đường về tối thăm thăm không một trơn người.
*
Lối vào heo hút
Quán nằm tại một đồi thông thấp; không hiểu biết nhiều sao các trang mạng hồ hết để địa chỉ quán là 27K Lê Hồng Phong, trong những lúc cách đi đến lại hoàn toàn khác: từ è Phú tốt vào Lê Hồng Phong, rồi lại phải chăng vào Triệu Việt vương đi thẳng gặp khách sạn Bích Đào (8 Triệu Việt Vương); tức thì trước khách sạn tất cả một “mũi tàu”, hãy men theo đường mặt phải, phía trên (hiện nay tuyến phố này rất buổi tối và vắng, không có đèn mặt đường và công ty dân); đi khoảng chừng 20m thấy trên đỉnh đồi thấp mặt phải tất cả một dây đèn vàng lẻ loi giăng giăng, cửa hàng Cung Tơ Chiều đó. Mặc dù nhiên, thấy đó tuy thế tìm đường lên lại là một trong những chuyện khác! Dấn bước thêm khoảng tầm 50m, anh xe pháo ôm dừng lại và chỉ một bờ xi măng trăng trắng rộng lớn chừng 2x2m lề mặt đường cười toe với nói “Cứ nhắm dây đèn trên đồi cơ mà đi”, rút bóp trả tiền đi đường nhưng bụng ban đầu thấy lo! Xe nhị bánh quay đi, xe tứ bánh vọt nốt, chỉ từ hai ông đực rựa đứng trước bé dốc không có đường đi, đứng trong bóng buổi tối thấp thoáng các gốc thông và ánh đèn leo lét trên đỉnh đồi, trong giờ đồng hồ giun dế ỉ ôi, trong mẫu lạnh buổi tối Đà Lạt cùng không biết bắt đầu như thế nào, đi trường đoản cú đâu…

Đang loay hoay, tự dưng thấy bao gồm đèn xe nhị bánh tiến cho – vậy là có đồng hành rồi – một cặp tuổi teen nam phụ nữ dấn ga qua phương diện leo lên nhỏ dốc đầy rễ thông, shop chúng tôi bước theo ánh đèn xe, được khoảng tầm 20m xe dừng, cô gái leo xuống với cả hai tần ngần … xoay trở xuống lại, nghe cô nàng léo nhéo lời lo sợ… Đã mang đến đây rồi thì từ bỏ lực cánh sinh thôi, trực chỉ đỉnh đồi cơ mà tiến với ánh đèn sáng pin iPhone, mò mẫm đi được một chốc, một chiếc hàng rào dây leo gồm cổng sắt nhỏ dại khép hờ xuất hiện thêm với tấm bảng đặc thù của cửa hàng với mẫu chữ “Không nói cười lớn hơn tiếng nhạc, không thực hiện điện thoại”, lách bản thân qua cửa ngõ trước mắt là 1 khoảng sảnh trước tòa nhà trệt nhỏ dại với vài loại đèn xoàn vọt mù mù; vẫn không một bóng người; men theo lối đi, đến một cửa đi, đẩy cửa phi vào quán và… sẽ thấy người có ở đây.

Quán mở cửa từ 19h30-22h30, sức chứa khoảng chừng 100 khách; mới hơn 20h giờ, đã có khoảng 20 khách hàng trong quán, già trẻ đủ hạn tuổi ngồi rải rác, giờ đồng hồ hát Lệ Thu thời con trẻ văng vẳng như vọng từ chỗ nào xa xôi ma mị, số đông người thủ thỉ với nhau thầm thì, ánh sáng vàng được máu chế không còn mức gần như là không quan sát rỏ khía cạnh nhau làm cho một bầu không khí liêu trai ma quái.
Gọi một ly cafe đen với một ly trà đào, cửa hàng chúng tôi im lặng ngắm quán. Một cô bé bận đầm ca rô như học sinh với một dáng đi lưng thật thẳng, góc nhìn thẳng, nhịp chân thư thả nhịp nhàng cho từng bàn mời nước. Cái cách mời nước nhẹ nhàng lịch sự và dọn nước mang lại khách không khom bạn mà chỉ rún chân bộc lộ cô được giáo dục đào tạo thật chu đáo, ngày này thật khó khăn tìm thấy phần nhiều điều này.
Một người bọn bà bận áo măng tô đỏ, rít thuốc liên tục thi phảng phất lại ra đi đi vào, bỗng dưng chị tạm dừng nhìn về một giới trẻ đang để chân lên ghế sofa và gằn giọng:“cái chân”, cậu thanh niên hấp tấp vội vàng bỏ chân xuống. Âm thanh vạc ra trầm đục rền vang với đầy mạnh mẽ – nhân vật đó là đây; bất giác tôi len lén rút song chân với dép kẹp vệt dưới bàn vì chưng thấy mình hình như vi phạm nội quy (!).
Thức uống của tiệm vô cùng đơn giản dễ dàng chỉ tất cả 4-5 món: rượu vang, trà đào,cà phê,… nhưng phần phương pháp kèm theo thì rất là phong phú: “Không cười cợt nói lớn hơn tiếng nhạc. Ko chụp hình. Ko ghi âm. Không có mùi bia rượu. Chi phí nước 100.000 đồng/một ly hoặc một bạn (nghĩa là không uống cũng bắt buộc trả tiền). Ví như quý vị không ăn nhập những điều nầy xin vui mắt bước ra (nguyên văn).
Suy mang đến cùng những vẻ ngoài này cũng chỉ nhằm mục tiêu giúp mọi fan đến với âm nhạc một cách nghiêm túc và tập trung nhất nhưng thôi.

Xem thêm: Đáp Án Câu Đố "Con Gì Đầu Dê Mình Ốc Là Con Gì Đầu Dê Đuôi Ốc?


Khách cứ lục tục kéo đến, gần 21h00, tiệm đã gần kín đáo chổ, ngay gần 100 khách hàng ngồi san gần kề uống nước thầm thào căng cứng, không khí như đặc lại, bí bách chờ, ngột ngạt và khó thở đợi. Gồm 5-6 em bé dại chưa mang lại 10 tuổi, theo phụ huynh thật tội nghiệp vì bị tóm gọn ngồi lặng ngắt với gần như câu hăm dọa vẻ bên ngoài kiểu bà kẹ, bà chằn chuẩn bị xuất hiện, bầu không khí ngày càng bí bách căng thẳng.
Người bọn bà cách ra sảnh khấu, ôm đàn ngồi xuống cùng rải một đúng theo âm bên trên cây bầy rồi bước đầu cất tiếng: “Các anh chị căng thẳng chũm này làm sao tôi hát được, có các bạn nào hát trước không?” cùng cười, vào bóng buổi tối mờ mờ nụ người như ngây ngốc cùng ánh mắt loang loáng, tự nhiên tôi có cửa hàng đến nhị nụ cười: ngờ ngệch dịu dạ cả tin của Thị Nở với thô ráp sần sùi của nhạc sĩ trằn Tiến.
“Tôi bự tuổi rồi, nên cực kì khó tính, ý kiến đề nghị các các bạn không xoay phim, ko chụp hình, không ghi âm. Tôi không muốn bất cứ hình hình ảnh âm thanh nào trong tiệm lọt ra ngoài, đây chỉ là quán cóc cơ mà thôi, giờ tôi sẽ hát bài tôi thích, kế tiếp các anh chị em hát, hoặc tôi hát bài bác các các bạn thích” – chị lại cười và vén tóc rất lũ bà.
Thế rồi phần đa tác phẩm của Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Lê Uyên Phương lần lượt được đựng lên, thậm chí để thân cận hơn với khán giả – bài xích boléro hầu như đồi hoa sim của Dzũng Chinh, Hữu Loan cũng đều có mặt,… khách hàng ngồi xung quanh, thời điểm yên yên ổn lắng nghe tựa như các tín đồ, dịp hòa giọng cùng người lũ hát. Một người kiến nghị được ca bài xích Một đời ngườimột rừng cây của trần Long Ẩn để bộ quà tặng kèm theo chị, chị trực tiếp thừng từ chối “xin lỗi, tôi chỉ nghe với hát nhạc xưa!”.
Khách đến với Cung Tơ Chiều là và để được nghe, được thấy người đàn bà này ôm đàn guitar ngồi hát. Chương trình không có chủ đề, chị hát theo sở thích của mình, phù hợp thì hát, không thích hợp thì thôi, không có ai ép được, không áp lực nào cả. Chất giọng khàn đặc, rền, vang, dầy, mộc mạc, liêu trai, không phô diễn kỹ thuật, không màu mè, chỉ có xúc cảm và sự rung động. Khi chị ca một mình, giọng hát mập vang lồng lộng như rút ruột rút gan ra mà lại hát, hát như thể lên đồng, nghe như tất cả gì u uất rờn rợn. Lúc chị đồng ca thuộc mọi người trong quán chị hạ giọng bé dại lại và hát thanh thanh hơn. Lấp ló chút Khánh Ly, Lê Uyên, Bạch Yến lẩn lộn. Có lúc chị hát như gào công bố nói của con thú bị trọng thương cùng đường; đều âm ngân cuối câu luôn kéo dài, rè, trầm, rền rĩ và day xong xuôi như không bao giờ dừng lại, rất cá tính và vô cùng ám ảnh.
Vừa kết thúc một bài bác hát, bổng chị nói như nói đến riêng mình: “Bài này làm tôi nhớ Sói, ngồi ở góc cạnh kia (chị hất khía cạnh về góc tối), lúc nào cũng vậy, đêm nào cũng vậy… giờ thì ko thấy nữa, trù trừ ở phương trời làm sao rồi?”. Một giọng chị em trong góc buổi tối cất lên: “Sài Gòn!”. Không khí tiệm như chùng lại.
Càng về đêm, ko khí quán càng ấm, mọi người không thể ngồi nghe người lũ bà cô độc này đờn hát nữa, toàn bộ cùng hòa giọng với chị. Nhưng cảm hứng rất lạ; nó khác trọn vẹn cảm giác êm ấm chan hòa như bọn họ ngồi mặt đống lửa nửa tối cùng anh em trong tối lửa trại; nó cũng khác hoàn toàn cảm hứng thoải mái không còn mình như chúng ta cùng say lúy túy giữa bãi biển đêm trăng. Nghe người bầy bà này hát, ta chiêm nghiệm một cách sâu sắc về thân phận đơn độc của nhỏ người.
Mọi fan ngày càng bạo dạn hát, thậm chí có những lúc trong một góc về tối đen, tất cả một giọng nữ đơn ca hẳn một bài thời xưa Hoàng Thị với giọng hát chuyên nghiệp hóa mong manh dìu dịu như thiên thần khiến cho cả gian phòng xong thở. Người đàn bà vẫn uyển chuyển đệm bầy cho khách hàng hát…